Chồng hay người dưng cùng nhà -Tâm sự bạn đọc

Chồng hay người dưng cùng nhà -Tâm sự bạn đọc

Thư gửi chồng của một bạn nữ chia sẻ cho An Bình khi đã quá bức xúc về cách cư xử của người chồng sau bao năm chung sống. Những yêu thương khi xưa, tình yêu ngày còn trẻ, những món quà hay những nụ cười dành cho nhau biến mất dần theo thời gian. Cô không thể biết được người hằng ngày vẫn chung chăn gối có đúng là người từng yêu cô khi xưa hay chỉ là người dưng cùng nhà.

Thư gửi chồng
Chồng à, anh có nhận ra rằng…

Khóe mắt em đã có vết chân chim

Nụ cười của em gượng gạo hơn mỗi ngày

Em mặc đi mặc lại một vài bộ quần áo

Và cứ tất bật chẳng còn thời gian mà soi gương ngắm mình nữa rồi.

Người ta bảo do thời gian làm em già đi và tiều tụy. Nhưng liệu có phải

Ngày yêu nhau, anh nói đôi mắt em khiến anh bị thu hút, nụ cười của em khiến anh say mê. Tất cả những thứ đó em đều đánh mất cả rồi, khi làm vợ anh. Anh đâu rồi?

Không phải em cẩu thả với bản thân, là phụ nữ ai chả muốn làm đẹp nhưng em phải nghĩ tới việc làm vợ trước khi làm phụ nữ, làm mẹ trước khi muốn chăm lo cho bản thân.

Có những lúc em chỉ muốn tung hê hết các thứ, gói ghém đồ đạc bỏ đi và sống cho riêng mình. Em tự hỏi, chúng ta là vợ chồng hay là người dưng sống chung nhà?

doi-khi-chi-muon-bo-di

Đôi khi em chỉ muốn bỏ đi thật xa để suy nghĩ lại

Em chẳng kịp trau chuốt đường kẻ mắt, tô đậm cho làn môi vì dưới kia con đang chờ đưa đi học.

Em chẳng dám tiêu pha mua sắm, mua cái áo cái quần vì biết rằng sắp tới kỳ đóng học cho con.

Rồi mỗi khi về nhà, nhìn căn nhà ngổn ngang, chồng bát đĩa chưa kịp rửa em thấy mình bất lực quá chừng. Em luôn cố gắng hết sức mà vì sao vẫn không thể hoàn thành hết mọi việc? Em ước mình có ba đầu sáu tay, ước một ngày kéo dài đến 48 tiếng để em có thể vừa làm hết mọi thứ vừa có thời gian để tự thưởng cho mình một tách trà.

Em còn nhớ khi còn chưa cưới, anh hay trêu đùa làm em cười, hay dẫn em đi dạo phố ăn vặt, hay nắm tay em và hứa. Em nhớ, nhớ nhiều lắm nhưng vì là mẹ của hai đứa trẻ nên em phải gồng mình cố gắng quên đi và hy sinh vì con của chúng ta.

Em biết cuộc sống khi làm vợ làm mẹ không thể như thời con gái nhưng em chẳng biết rằng lấy chồng rồi em hầu như vẫn chỉ có một mình đối phó với bao nỗi lo.

Có thể bạn sẽ quan tâm:

Tuyệt chiêu giữ hạnh phúc gia đình

Nhức nhối vấn nạn bạo lực gia đình

Chồng à, anh có sợ mất em không?

Mỗi người chúng ta đều có những điều khó của riêng mình nhưng em nghĩ rằng, đã là vợ là chồng thì phải chung một đường, chung một giường, chung một suy nghĩ và chung cả sự thấu hiểu lẫn nhau. Khi đã về chung dưới một mái nhà, thì cùng phải chung tay xây dựng tổ ấm, em cố gắng hàng ngày, em chăm con, dọn nhà, nội trợ nhưng anh đâu rồi. Em không bắt anh phải bươn trải cả ngày để kiếm tiền để hơn người ta, để con cái được du học, để em được đi bốn bánh… Em cần một người chồng chứ không cần cái máy kiếm tiền.

Anh ở đâu khi nhà hỏng máy móc, khi nhà cần đàn ông, khi con cần cha. Anh gọi thợ sửa, gửi con đi học võ, học đàn, học piano…. Cuối tháng anh thanh toán. Chả lẽ gia đình là một khoản đầu tư trong cuộc đời anh.

Ngày hôm qua, khi về đến nhà trong bộ dạng ướt sũng vì cơn mưa lớn, đọc tin nhắn vỏn vẹn mấy chữ “Mưa lớn quá, anh ở lại công ty ăn tối rồi về sau” mà em chỉ muốn tung hê hết các thứ, gói ghém đồ đạc vào và bỏ đi thôi. Về nhà rồi anh cũng chẳng buồn hỏi thăm em có dính mưa không dù thấy em ho khù khụ, anh chẳng buồn động tay đến chậu quần áo giặt rồi em để ở cầu thang, giấy vệ sinh hết anh không buồn lấy. Những thứ rất nhỏ nhặt đó em chẳng gây sự với anh vì nó làm gì nhưng em thất vọng, anh biết không?

mẫu đơn xin ly hôn

Có những rạn nứt từ sự vô tâm

Em chẳng cần chồng em công to việc lớn, kiếm về một xe tải tiền mỗi tháng làm gì. Em chỉ cần chồng em quan tâm đến việc nhà một chút và quan tâm đến người ngủ cùng anh mỗi đêm một chút.

Vì sao lấy nhau rồi em vẫn thấy chúng ta chỉ như người dưng sống chung một mái nhà vậy? Em cần anh, anh có cần em không? Em thương anh, anh có thương em không?

Viết đến đây em lại khóc. Em vẫn “mít ướt” như ngày xưa anh hay trêu chọc nhưng anh chẳng còn đủ kiên nhẫn để dỗ dành em nữa rồi…

Chúng ta có thể yêu nhau rất đậm sâu nhưng nếu chẳng hiểu được nhau thì tình yêu ấy rồi cũng rơi xuống vực thẳm. Người ta nói hôn nhân là mồ chôn của tình yêu và giờ em bầu tin vào điều đó rồi.

Đôi lời tâm sự của An Bình: Giữa cuộc sống hiện đại, giá trị vật chất ngày càng lấn lướt và làm lu mờ đi nhiều giá trị tinh thần. Là tình yêu, tình bạn, tình mẫu tử, phụ tử….Tiền bạc chỉ là công cụ lớn để mưu cầu hạnh phúc. Nó không phải là đích đến của cuộc sống này. Đôi khi con người ta nhầm lẫn mục đích sống giữa tiền bạc và hạnh phúc nên đôi khi bị lạc lối, An Bình khuyên bạn đọc hãy dành ra 2 ngày để thay đổi mục đích sống và làm hạnh phúc chính mình. 1 ngày để suy nghĩ lại những gì bạn đang theo đuổi, 1 ngày dành hạnh phúc thực sự của bạn!

Ý kiến bạn đọc (15)

  1. Lê Dung:

    Rất đúng với mình không biết có phải tất cả đều thế nói mãi chẳng sửa được gì tủi thân chỉ đành khóc bỏ thì khổ con giữ thì khổ mình

    1. Anonymous:

      Tai sao k ai co y kien bo chong. Dan ba cung co 1 dau 2 tay . Sao phai co gang gap tram lan chung no????

  2. Nguyen chi:

    Sao ma giong minh qua! A chi biet vui ve voi ban be, con vo con doi voi a nhu nguoi dung. That tui than, nen tiep tuc song chung hay la chia tay day…..

  3. nuoc mat:

    Minh con hon ban gap tram ngan lan nua day ban .doi voi minh hon hon gia gio la dia nguc

  4. quynh nhu:

    e muon hoi truyen gia va cac a chi tong dai ve tinh cam e rat bn e quen ban trai e da hon 1nam roi nhung cung mot thoi gian dai a ay da khong len tham e nhu luc truoc nua va co nhju lan e da hoi a ay ve van de nay nhung a ay cu noi voi e la a ay ban cong viec nhieu nen k xuong tham e dc nhju lan e hoi a ay van cu noi nhu z cho toi hnay e moi nge gd a ay noi lai la truoc khj quen e a ay da co wen voi ng con gai khac va cung da sap cuoi cho den h a ay van noi k lua doi e muon hoi a chi e phai lam sao moi dc day a chi giai dap gjup e voi

  5. Anonymous:

    chan cuoc song gd

    1. An Bình:

      Tiến tới hôn nhân ai ai cũng mong có cho mình một bến đỗ yên bình.
      Cuộc sống nhiều thăng trầm và thách thức, nhưng hạnh phúc vẫn trong tầm với của chính mình, đều do cách mình đón nhận.
      Bạn có thể cho bản thân một ngày hoặc hai ngày, thậm chí là một tuần tạm xa rời cái chán nản hiện tại. Đơn giản là để cho mình một khoảng thời gian sống với chính mình, không lo toan buồn bực vì ai, cũng không hạnh phúc vì ai.
      Rồi bạn sẽ thấy, cuộc sống muôn màu mới là một cuộc sống trọn vẹn. Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua, hạnh phúc vẫn đang bên cạnh chỉ là bạn không nhìn ra và không cho mình cơ hội giữ lấy.

  6. loaloaloA:

    CAI GIA PHAI TRA CHO VIEC NGOAI TINH KHONG HE RE

  7. số khổ:

    Là đàn bà hầu như ai cũng khổ vậy cs của mình cũng vậy buồn lắm nhiều lúc nghĩ buông xuôi la song nhưng lại nghĩ đến con cái lại thôi.cs của mình còn hơn bạn nữa chồng là người dưng .k biết lo cho gd vợ con gì cả . Đi làm về bạn bè nhậu nhẹt . Còn k về nhà ăn cơm với vơ con bao giờ nói gì đến việc nhà. Thôi là đàn bà là số ÔSIN rồi chúng mình cùng cố gắng mà vượt quabạn nhé

  8. mạnh mẽ lên:

    chồng e làm xa nhà 60km mà 1 tháng về 1 lần. mỗi lần về đưa e đc 2-3 triệu bạc để lo cho con. chẳng gọi hỏi thăm vợ cũng chẳng buồn nhớ con. Có chồng ở nhà mà vẫn phải tự xách nước tự nối dây điện và tất cả mọi việc trong nhà hầu như 1tay e lo liệu. Khi nhắc đến chồng lại bảo “tại tôi nghèo k lo đc cho cô, muốn sướng thì kiếm thằng nào giàu mà lấy” nếu là mọi người thì mọi người sẽ nói j và sẽ làm j? Có chồng mà cũng như k có lại chẳng hiểu vợ chẳng thương vợ thì tại sao k tự giải thoát cho chính mình. E từng nge có câu “Con cái chỉ hp khi cha mẹ hp” điều đó quả thật k sai. Sống cùng cha mẹ nhưng thấy cha mẹ mình k hp và chứng kiến những chuyện k nên thấy thì đó là con đường ngắn nhất để đưa con vào con đường hư hỏng. Mong tất cả những ai làm vợ làm mẹ sẽ sớm tìm đc lối thoát cho những bế tắc hiện tại và sẽ luôn hp. Thân !

  9. mạnh mẽ lên:

    Có chồng mà cũng như k có thì tại sao k tự giải thoát cho bản thân. Người ta nói “con cái chỉ hp khi cha mẹ hp” thật k sai. sống cùng cha mẹ nhưng thấy họ k hp và chứng kiến những chuyện k nên thấy là con đường ngắn nhất khiến con cái hư hỏng.

  10. nguyen hanh:

    toi cung rat chan cuoc song gd ,

    1. thanhthanh:

      Mình cũng vậy,luôn mơ ước a về ăn cơm với 2 mẹ con mỗi tối,mình cũng luôn mong a quan tâm đến gia đình 1 chút nhưng khó quá

  11. quang vinh:

    anh

  12. Anonymous:

    Tại sao người phụ nữ lúc nào cũng phải chịu đựg hết vậy? Khổ tâm đủ thứ chuyện, dù ở nhà chỉ lo nội trợ nhưng sau lại mệt mỏi và đau khổ hơn ra ngoài bương chảy kiếm tiền? Người chồg có ai hiểu đc điều đó ko. Tôi sốg ở gd chồg, mà gd chồg tôi ko có đc 1 người nào thươg tôi cả. Dù biết vậy nhưg tôi cũg cố gắg sốg với họ vì chồg và con tôi. Nhưg giờ tôi cảm thấy mệt mỏi và buồn tủi vô cùg khi chồg tôi lại nghe lời họ mà dằn dặt tôi. Tôi muốn giải thoát nhưg nghĩ tới con trai thi tôi lại ko làm đc, mà cứ sốg trog hòan cảh này hoài chắc tôi bị điên mất… Nhờ chuyên gia và các pn đọc cko tôi lời khuyên…

Trả lời An Bình Hủy trả lời

Required fields are marked *

Gọi 1900 6207 để tâm sự với chuyên gia
Số Chăm Sóc Khách Hàng - 0936.2323.16